Sợi Chỉ Vô Tích Sự

Thứ năm 12/01/17 15:41 PM - Bruno Ferrero

Ngày nọ có một sợi chỉ thấy rằng mình thực là vô tích sự.

sợi chỉ vô tích sựNó than vãn: “Mình quá mỏng manh để có thể làm một chiếc dây thừng”, hay “Mình quá ngắn không thể dùng để dệt áo. Để dệt bức thảm tường thì mình lại quá sấu xí, màu sắc lại nhợt nhạt… Ôi, ước gì mình là sợi chỉ vàng nhỉ! Mình sẽ tôn vinh chiếc dây vắt chéo vai của vị Giáo sĩ. Nhưng mình lại chẳng được việc gì cả. Mình là một tên vô dụng! Không ai cần đến mình. Không ai quan tâm đến mình. Mình cũng chẳng cần mình nữa là.”

Sợi chỉ cuộn mình trong chiếc ghế của nó, lắng nghe những bản nhạc buồn và đóng kín mình lại. Một ngày kia nó nghe tiếng phát ra từ đống sáp nhỏ: “Này sợi chỉ nhỏ, bạn đừng ủ rũ như thế! Mình có một sáng kiến. Nghe này, bạn và mình cùng làm một cái gì đi. Chắc chắn chúng ta không thể trở thành một cây nến to để ở bàn thờ, hay ở phòng khách lớn, bởi vì bạn quá ngắn, còn mình chỉ là đống sáp nhỏ. Nhưng chúng ta có thể làm một ngọn nến nhỏ để trao tặng một chút sức nóng và một chút ánh sáng. Thà một phút chiếu sáng và sưởi ấm còn hơn ngồi nguyền rủa bóng tối.”

Sợi chỉ nhỏ nhất trí, nó cùng với ít sáp làm nên một ngọn nến nhỏ nhoi, chúng sáng lên trong đêm tối và tỏa ra chút hơi ấm. Cả hai ngập tràn niềm hạnh phúc.

Hạnh phúc không đến trong sự than thở, nhưng đến trong con tim lạc quan và trong hành động cụ thể. Thay vì than vãn, hãy có một hành động cụ thể, tích cực.

Ai biết trên thế giới có bao nhiêu sợi chỉ ngắn ngủn đang tìm kiếm cho được một đống sáp nhỏ để trở nên hạnh phúc.

Trở lại Đầu trang

Chia sẻ khác