Nhìn Đường Mà Đi Chứ

Thứ ba 07/02/17 15:27 PM - Bruno Ferrero

Vào thời xưa ở Nhật Bản, người ta thường sử dụng đèn làm bằng lồng tre dán giấy với ngọn nến cháy sáng bên trong. Có một người đã đưa cây đèn lồng tre ấy cho người bạn mù của mình, khi tiễn bạn ra về lúc trời đã tối.

nhìn đường mà đi chứNgười mù từ chối và nói: “Tôi đâu có cần đèn. Đối với tôi, trời sáng hay trời tối đều như nhau”.

Người bạn trả lời: “Tôi biết là bạn không cần đèn để nhìn thấy đường đi. Nhưng những người khác sẽ nhìn thấy đèn mà tránh không đụng vào bạn”.

Người mù cầm lấy đèn và đi về nhà mình. Nhưng đến một đoạn, bỗng có người đâm sầm vào anh ta. Người mù la lên: “Nhìn đường mà đi chứ! Anh không nhìn thấy đèn hay sao?”

Người kia ôn tồn trả lời: “Nhưng đèn của anh đã tắt rồi anh bạn ạ!”

Có những người cao ngạo làm đổ vỡ thế giới, mà chẳng nhận ra mình giống những người mù đang cầm trong tay cái đèn đã tắt. Họ cho rằng mình đang dẫn dắt nhân loại mà chẳng biết mình đi đâu. Nhiều người trong họ tự xưng mình là “thầy dạy” hay “tiến sĩ”.

Trong niềm tin cũng thế, để dẫn dắt người khác thì lồng đèn đức tin của ta phải cháy sáng.

Trở lại Đầu trang

Chia sẻ khác