Heo Và Gà

Thứ năm 04/09/14 15:46 PM - Lm. Jack McArdle ss cc

Chúng ta hãy bắt đầu câu truyện về một con heo và một con gà. Đó là một cách để mô tả Giáo Hội, trong đó tôi đã được lớn lên và Giáo Hội của thời nay, bởi vì đang có quá nhiều khác biệt. Chúa Giêsu đã tử nạn để đưa nhân loại vượt qua một chiếc cầu, đi từ đầu cầu bên này là yêu - luật sang đầu cầu bên kia là luật - yêu.

Sau hai ngàn năm, Giáo Hội lại đi ngược trở về phía yêu - luật. Đức Gioan XXIII đã cầu nguyện: "Lạy Chúa, xin ban cho chúng con một lễ Hiện Xuống khác nữa, bởi vì chúng con đã đánh mất lễ Hiện Xuống trước đây rồi."

Giờ đây, tôi tin rằng chúng ta đang sống trong lễ Hiện Xuống thứ hai, tính theo sách Tông Đồ Công Vụ. Giáo Hội mà trong đó, tôi đã được lớn lên, ngay từ ban đầu là một Giáo Hội duy nhất, phổ quát, mọi người chung sức làm tất cả mọi việc. Tôi thấy Giáo Hội đã có một thời, giống như trận bóng chung kết tranh cúp tại sân vận động Wembley, nơi đó, có cả hàng trăm ngàn con người ngồi ì một chỗ, rất cần được vận động một chút, luôn miệng phê bình chỉ trích hai mươi hai cầu thủ, rất cần được một chút nghỉ ngơi. Nhưng ngày nay, chúng ta đang cố gắng đưa mọi người ra khỏi vị thế như vậy. Các bạn là Giáo Hội và khái niệm ơn gọi ngày nay trong Giáo Hội, không chỉ giới hạn là ơn gọi linh mục và tu sĩ nữa.

Câu truyện kể về một con gà và một con heo, đang tản bộ bên nhau. Các bạn lưu ý là con heo không được sáng dạ cho lắm, vì thế, nó thường ủn ỉn lặp đi lặp lại.

Gà: "Bác có biết những con người sống trong ngôi nhà kia không?"

Heo: "Biết quá đi chứ, tôi biết."

Gà: "Họ là những con người rất tốt, rất tốt đấy bác ạ."

Heo: "Ừ, tôi cũng phải công nhận họ là những con người rất tốt, rất tốt."

Gà: "Họ xử rất tốt đối với chúng ta."

Heo: "Đúng vậy, thực sự đúng vậy."

Một lần nữa, các bạn lại nhận thấy con heo chẳng nghĩ ra được một tư tưởng gì mới lạ.

Gà: "Bác có biết em đang nghĩ gì không?"

Heo: "Cô đang nghĩ gì thế?"

Gà: "Em nghĩ rằng chúng ta phải làm một điều gì đó cho họ."

Heo: "Ý tưởng hay đấy, tôi nghĩ chúng ta phải làm điều gì đó cho họ mới được. Thế cô đã nghĩ ra được điều gì chưa?"

Gà: "Em nghĩ rằng chúng ta phải cho họ một cái gì đó."

Heo: "Rất hay, cô em rất hay. Thật là một ý kiến rất tuyệt. Vậy cô thử nghĩ xem chúng ta nên cho họ những gì nào?"

Gà: "Em nghĩ rằng chúng ta nên cho họ trứng và thịt muối."

Nghe đến đó, heo khựng lại một lát rồi lẩm nhẩm: "Không được đâu! không được đâu!, đối với cô, việc cho trứng chỉ bắt cô phải chịu một chút bất tiện là xong, nhưng việc cho thịt muối, thì bắt tôi phải hy sinh tất cả."

Nói cho đơn giản, khi tôi còn nhỏ, tôi chịu đựng một bất tiện cũng là được rồi; nhưng ngày nay nếu tôi không cho đi tất cả thì không được, vẫn chưa có gì đáng kể. Những con người bạo lực và những con người trần gian rất hăng say quên mình, vì thế, chúng ta không thể nào tự nhận mình, có thể góp phần giải quyết các vấn đề, nếu như chúng ta chưa dấn thân trọn vẹn.

Trở lại Đầu trang

Chia sẻ khác