Người Khôn Ngoan

Thứ tư 15/10/14 10:01 AM - Lm. Jack McArdle ss cc

Trong một ngôi làng kia có một người cao niên khôn ngoan, mọi cư dân trong làng đều coi ông như một nhà hiền triết. Họ đến xin ông những lời khuyên nhủ, những lời khôn ngoan. Ai nấy đều kính trọng ông.

Trong làng ấy cũng có một chàng trai trẻ đã từng đi xa ăn học. Khi trở về, anh ta vỗ ngực cho mình là người thông minh, học thức có một không hai. Anh ta cảm thấy ganh ghét với ông cụ khôn ngoan kia. Và thế là, anh ta nhất quyết đến thử tài nhân vật được mọi người tôn trọng ấy.

Chàng thanh niên bắt một chú chim nhỏ - tạm gọi là một con két - nắm chặt trong bàn tay, để thò ra đầu này một chiếc mỏ và đầu kia một ít lông. Sau đó, anh ta định bụng sẽ đến gặp ông cụ và hỏi: "Đây có phải là con chim không?" Sau đó, anh ta sẽ hỏi tiếp: "Con chim này sống hay chết?" Giả sử ông cụ bảo chết, anh ta sẽ buông tay cho con chim bay đi; còn nếu như ông cụ bảo sống, anh ta sẽ bóp ngay cho con chim trong bàn tay rồi trao cái xác cho ông cụ.

Chàng trai trẻ hí hửng đến gặp ông cụ khôn ngoan trong làng và nói: "Tôi muốn hỏi cụ một câu? Đây có phải là một con chim hay không?"

Ông cụ khôn ngoan chậm rãi đáp: "Phải, đúng là một con chim đấy."

Chàng thanh niên hỏi thêm: "Đây là con chim còn sống hay đã chết?"

Ông cụ đặt tay lên vai anh chàng thanh niên, rồi thong thả trả lời: "Này anh bạn, nó sống hay chết là tùy ở anh bạn."

Trở lại Đầu trang

Chia sẻ khác