Ve Và Kiến

Thứ năm 16/02/17 16:33 PM - Bruno Ferrero

Vào ngày nọ giữa mùa đông lạnh giá, một đàn kiến đang bận rộn lo hong khô những hạt ngũ cốc, thóc và ngô bị trương phình lên trong suốt thời gian ẩm ướt của mùa thu vừa qua.

ve và kiếnMột chú ve sắp chết vì giá lạnh và đói, tiến lại gặp một chú kiến trong đàn và nói: “Làm ơn cho tôi một hoặc hai hạt ngũ cốc, hặt bắp trong kho dự trữ của các anh để cứu mạng sống của tôi”, con ve nói giọng yếu ớt.

Chú kiến gắt gỏng trả lời: “Chúng tôi đã làm việc cả ngày lẫn đêm để thu gom những hạt bắp này. Tại sao tôi phải đưa nó cho anh nhỉ? Anh đã làm gì trong suốt mùa hè vừa qua trong khi lẽ ra phải thu gom thức ăn cho chính mình!”

Con ve nói: “À,tôi đã không có thời gian để làm những công việc như thế này, vì tôi quá bận rộn với việc ca hát để cây bắp trổ bông kết trái”.

Chú kiến cười ve một cách tàn nhẫn và nói: “Nếu thế thì anh có thể hát suốt mùa đông cho đến chừng nào tôi quan tâm đến anh”. Rồi chú kiến quay trở lại với công việc của mình và không nói gì thêm nữa.

Ca hát cho cây bắp trổ bông kết trái chỉ là lý lẽ đẹp đẽ mà Ve biện hộ cho thói lười biếng của mình. Trong cuộc sống không ít người dùng lời hay ý đẹp để biện hộ cho sự kém cỏi, ỷ lại của bản thân.

Ai chăm chỉ cần cù trong việc làm, ắt sẽ đạt tới thành công.

Trở lại Đầu trang

Chia sẻ khác