Cánh Thiệp Yêu Thương

Thứ ba 07/03/17 15:48 PM - Bruno Ferrero

Carlo là một cậu bé nhút nhát. Ngày nọ, vừa bước chân vào nhà, cậu bé nói với mẹ rằng cậu muốn chuẩn bị những cánh thiệp mừng lễ Valentine cho các bạn trong lớp.

cánh thiệp yêu thươngMỗi ngày, bà mẹ quan sát đám trẻ trở về nhà sau giờ tan học. Trong khi các đứa trẻ khác đi thành nhóm nói cười vui vẻ, thì bé Carlo lủi thủi một mình phía sau. Sợ con buồn, người mẹ quyết định giúp đỡ cậu. Bà ra chợ mua những tấm giấy cứng đẹp và những chiếc bút vẽ nhiều màu. Ròng rã trong suốt ba tuần, mỗi buổi chiều bà và bé Carlo cặm cụi vẽ đủ 35 tấm thiệp.

Ngày valentine đến, Carlo vui mừng ra mặt. Nó xếp các cánh thiệp lại thành một xấp rồi để vào ba-lô, và chạy vội đến trường. Bà mẹ quyết định làm một chiếc bánh ngọt mà Carlô yêu thích, và chuẩn bị một ly sữa lạnh cùng với trái cây, đợi khi cậu con đi học về, bởi như những gì đã chứng kiến hàng ngày, bà đoán rằng Carlo sẽ phải thất vọng và khổ tâm. Nó đã chuẩn bị thiệp cho mọi người, nhưng có lẽ Carlo sẽ chẳng nhận được cánh thiệp nào đâu.

Buổi trưa, vừa khi nghe những tiếng ồn ào lanh lảnh của bọn trẻ, bà vội nhìn qua cửa sổ. Bà thấy bọn trẻ đang đi đến, vẫn vui đùa chuyện vãn như hàng ngày. Và cũng như mọi khi, Carlo vẫn lủi thủi phía sau, một mình.

Cậu bé chạy ào vào nhà, ném chiếc ba-lô lên ghế, hai tay trống rỗng. Bà mẹ chờ đợi tiếng òa khóc của con và bà nói trong tiếng nấc: “Con trai, mẹ đã chuẩn bị bánh và sữa trái cây cho con đó”. Nhưng dường như cậu bé không nghe thấy những lời ấy. Nó đi vòng qua phía bên kia bàn, chìa tay xin miếng bánh ngọt, mặt hớn hở, nó nói như reo lên: “Mẹ ơi, con đã không quên bạn nào hết. Con đã không quên mất một ai!”.

Quan tâm đến người khác là điểm độc đáo nơi con người, và việc nghĩ đến mọi người mà không loại trừ ai là cốt cách của người trưởng thành. Tuy nhiên, đa số chúng ta biến mình thành ấu trĩ vì không vượt ra khỏi được cái bóng của chính mình.

Trở lại Đầu trang

Chia sẻ khác