Người Ngồi Gần Tôi

Thứ sáu 03/03/17 11:06 AM - Bruno Ferrero

Một buổi sáng u ám, trên chiếc xe buýt chở công chức và học sinh, mọi người ngồi cạnh nhau, san sát. Mọi ánh mắt gắn chặt trên tờ báo hay cuốn tập trên tay, khẩu trang che khuất mặt, không ai nói chuyện với ai.

người ngồi gần tôiBỗng nhiên, từ chỗ tài xế vang lên tiếng nói: “Xin chú ý! Xin Chú ý!”. Mọi cái đầu ngẩng lên.

“Tài xế của các bạn đang nói với các bạn đây!” Tất cả đều im lặng. Mọi ánh mắt tập trung vào gáy người tài xế. Giọng của ông đầy quyền uy.

“Hãy bỏ tờ báo, tập vở xuống. Hãy gỡ khẩu trang xuống”. Các tờ báo, tập vở hạ xuống, các khuôn mặt lộ ra. “Bây giờ, các bạn hãy quay sang người đang ngồi gần mình!”. Thật lạ lùng, mọi người cứ răm rắp nghe theo. Vài người trong họ vừa làm vừa cười.

Người tài xế tiếp tục: “Bây giờ hãy lặp lại với tôi: Chào người ngồi gần tôi.” Những tiếng nói ban đầu còn dè dặt, nhưng chỉ sau vài giây, những tiếng cười nói òa vỡ.

Người ta bắt tay nhau, chào nhau với tiếng nói cười râm ran. Sự lạnh lùng biến mất.

Sống là tương quan. Con người cần giao tiếp, con người cần có nhau. Tuy nhiên, bước ra khỏi mình để đi vào mối tương quan với người khác không luôn dễ dàng, bởi sự ngại ngùng và nghi ngờ che mất nhu cầu này. Bạn hãy là người mở lời trước để lòng tha nhân được rộng mở.

Trở lại Đầu trang

Chia sẻ khác