Thứ ba 31/03/15 11:57 AM

Hội thánh quy định rằng cha mẹ công giáo có bổn phận sinh thành và giáo dục con cái trong đời sống Ðức tin. (GL số 1055:1; 1125:1). Ðây là bổn phận mà hai vợ chồng đã thề hứa trước mặt Chúa và Giáo hội trong ngày lễ thành hôn.

Hỏi: Thưa cha, gia đình con là đạo gốc. Ðược rửa tội từ hồi sơ sinh, con cũng giữ truyền thống đạo và rửa tội cho các con cái con ngay từ hồi nhỏ. Ngày nay, chúng đã đến tuổi khôn lớn. Mỗi khi nói về chuyện bổn phận đời sống người công giáo, chúng hay lý luận với con rằng "Tại sao bố mẹ không để cho chúng con lớn lên tự do chọn lựa tôn giáo và quyết định rửa tội hay không? Tại sao phải rửa tội cho chúng con lúc chúng con chưa biết gì? ‘Ép’ chúng con làm người công giáo như thế rồi ‘lỡ’ chúng con không có đức tin thì sao?" Trước những lý luận đó của chúng, con chẳng biết phải trả lời thế nào. Xin cha giúp con ý kiến.

rửa tội cho con khi nào

Ðáp: Lý luận trên đây phản ảnh tâm trạng muốn đề cao sự tự do, tự quyết cá nhân, và coi nhẹ những giá trị truyền thống (tôn giáo, văn hóa). Ðó là tâm trạng chung của thời đại và xã hội ngày nay.

Trong các câu hỏi của con ông, lập luận xem ra có vẻ hữu lý. Tuy nhiên, là cha mẹ công giáo, ông cũng nên biết rằng:

a) Việc rửa tội cho con thơ không phải là chuyện tôn trọng hay từ chối sự tự do và quyền tự quyết của con cái (children’s right). Trước nhất, đó là nghĩa vụ của cha mẹ (parent’s duty).

Nói đến nghĩa vụ tức là nói đến sự bắt buộc của bổn phận (obligation). Vậy, bổn phận buộc ấy được hiểu theo hai nghĩa căn bản sau đây.

Thứ nhất, về mặt giáo luật, Hội thánh quy định rằng cha mẹ công giáo có bổn phận sinh thành và giáo dục con cái trong đời sống Ðức tin. (GL số 1055:1; 1125:1). Ðây là bổn phận mà hai vợ chồng đã thề hứa trước mặt Chúa và Giáo hội trong ngày lễ thành hôn.

Thứ hai, về mặt luân lý, việc rửa tội cho con trẻ sơ sinh là Bổn phận của Tình thương mà cha mẹ phải thi hành. Ðiều này cũng dễ hiểu. Nếu về mặt tự nhiên, cha mẹ chăm lo cho con cái được an toàn, ăn mặc đầy đủ, giáo dục đàng hoàng và được mọi điều tốt đẹp thân xác, thì về mặt thiêng liêng, họ cũng phải lo lắng sao cho con cái mình có được những điều thiện ích về đời sống linh hồn, mà căn bản là được trở nên con cái Chúa qua Bí tích Rửa tội. Nói cách khác, nếu không thể nhân danh quyền tự do lựa chọn mà để cho con trẻ làm những việc nguy hại cho thể xác (ăn uống bậy bạ, nghịch ngợm, phá phách, bỏ học v.v.), thì cũng không thể nại vào sự tự do ấy mà để mặc cho chúng ‘lớn lên mới chọn lựa tôn giáo’ mà theo.

b) Phần khác, đức tin là một Ân sủng của Thiên Chúa và cũng là kết quả của nỗ lực đón nhận, vun xới từ phía con người. Nếu hạt giống đức tin ấy đã được gieo xuống qua Bí tích rửa tội, lại được chăm bón chu đáo qua sự giáo dục và gương sống đạo của cha mẹ, và qua sự thực hành đạo của chính cá nhân, thì sẽ chẳng lo gì vấn đề ‘bị ép’ làm người công giáo.

BẢN TÓM LƯỢC của Lm. Mi Trầm:

1. Phải rửa tội cho con vì đó là bổn phận của cha mẹ đã hứa khi lãnh nhận bí tích Hôn Phối.

2. Phải rửa tội cho con vì đó là tình thương: Cái gì tốt thì phải cho con:

- Con bệnh thì cha mẹ đem con đi nhà thương, chứ không hỏi ý kiến của con.
- Cha mẹ đem con đi học mà không hỏi ý kiến con vì học là chuyện cần thiết…
- Cha mẹ không cho con ăn uống bậy bạ vì có hại cho sức khỏe của con.
- Rửa tội là cho con được làm con cái Chúa, được hưởng phúc thiên đàng. Đó là điều quá tốt nên cha mẹ phải rửa tội cho con. Sau nầy, khi lớn, nó không giữ đạo thì nó phải trả lời trước mặt Chúa. Cha mẹ đã làm hết bổn phận.

Trở lại Đầu trang

Góc thảo luận khác