Thứ tư 11/03/15 11:40 AM

tự chủ cương nghị

Dũng là thói quen tập trung ý chí và vận dụng sức mạnh tinh thần vào một mục đích đã định, quyết tâm vượt mọi trở ngại. Người có Dũng là người có nghị lực kiên cường, biết làm chủ lấy mình trong mọi tình huống, luôn hành động theo lý trí, quyết tâm theo đuổi mục tiêu đến cùng. Muốn tập chữ ''DŨNG'' cần rèn luyện ý chí.

I. Tự Chủ.

1. Tự chủ là gì ?

– Tự Chủ là làm chủ lấy mình, khắc phục mọi lo âu sợ hãi, mọi dục vọng bất chính của mình.

– Người tự Chủ là con người luôn tỉnh táo đứng trước tình thế nguy nan, không lộ vẽ lo sợ, buồn bã, cuống cuồng.

a. Tự chủ trong lời nói : Người tự chủ thì trầm tĩnh, chỉ nói khi phải nói, nói cách thận trọng, không nói quá lời.

b. Tự chủ quả tim : Người tự chủ thì phải nhân từ, khoan dung, không để cho sở thích hay tính đố kỵ diều khiển mình.

c. Tự chủ trong ý chí : Là người có khả năng chế ngự dục vọng xấu và tính nóng nảy, nhưng điều khiển được ngôn ngữ, phản ứng và tâm tình của mình. Người tự chủ luôn giữ được thăng bằng đã suy nghĩ cẩn thận, trấn áp cảm xúc, diện mạo cử chỉ trầm tĩnh.

2. Lợi ích của tự chủ :

Người tự chủ luôn điều khiển được sinh hoạt của mình: Lời nói, cử chỉ, thái độ, hành động... Tất cả đều nhờ lý trí hướng dẫn và ý chí điều khiển. Họ dạt dào tình cảm, nhưng không nô lệ chúng. Họ dồi dào tưởng tượng tràn đam mê, nhưng luôn hành động có ý thức và cương quyết. Còn người không biết tự chủ, thì tâm trí mê muội, mặc cho dục vọng, tính xấu triển nở, vì giận mất khôn, lo quá nên rối trí, mừng quá sinh ảo tưởng... Nhờ tự chủ, tinh thần càng được phấn khởi, ý chí càng đanh thép vươn lên và vượt thắng mọi trở lực.

3. Luyện tự chủ.

– Ngoài phương thế siêu nhiên như cầu nguyện, hi sinh,

lãnh các bí tích, ta nên luyện tập trầm tĩnh, suy nghĩ và đọc sách.

a. Trầm tĩnh : Tục ngữ có câu : ''im lặng là vàng'' thật đúng trong trường hợp này. Lúc bị dao động ta nên dừng lại một thời gian im lặng, gọi là trầm tĩnh :

– Đừng làm gì cả : Đừng ra điệu bộ, giậm chân, múa tay...

– Đừng giãi bày tâm sự : đừng quyết định chi cả. Đợi khi tâm não lấy lại quân bình, ta mới quyết định. Vì :

– Khi bị xúc động mạnh, dễ lôi cuốn quyết định bồng bột.

– Có im lặng bên ngoài, bên trong dễ suy nghĩ, tâm não quân bình và phán đoán mới chính xác,

b. Suy nghĩ : Khi bị dao động mạnh, ý chí dễ bị thiên lệch, nên cần có lý trí soi sáng để suy nghĩ và có hành động hợp lý. Ta cần dừng lại để suy nghĩ :

– Nguyên nhân kích thích cảm xúc đến từ đâu ?

– Tìm cách đối phó tức khắc hay chờ đợi ?

– Nên nhớ : ''Thời gian là thầy dạy khôn  ngoan” :

c. Đọc sách : Cần chọn vài loại sách có công dụng luyện tập tự chủ : Loại sách danh nhân, danh ngôn, lịch sử, hạnh thánh.

II. Cương Nghị.

1. Cương nghị :

Là khi đã quyết định thi hành một công việc nào, thì quyết tâm làm và nỗ lực làm tới cùng. “Việc gì thấy cần thì quyết tâm làm và khi đã quyết tâm làm thì làm cho tới cùng” (B Franklin).

– Người cương nghị : Trước khi bắt tay vào việc, họ suy nghĩ đắn đo, cân nhắc lợi hai, rồi sau đó tiến hành công việc cho đến khi hoàn tất chu đáo.

– Người thiếu cương nghị : Cũng suy nghĩ đắn đo, cân nhắc lợi hại, nhưng lúc bắt tay vào việc, họ phân vân, vừa muốn vừa thôi. Kết cục làm lôi thôi, dang dở.

2. Tai hại do thiếu cương nghị.

– Không xong công việc.

– Luôn thay đổi, không hoàn thành công tác.

3. Luyện tập cương nghị.

– Muốn có cương nghị, ta cần rèn ý chí : Tập suy xét cẩn thận, và quyết định làm việc gì thì làm đến cùng.

– Tập quả quyết từ những việc nhỏ, đừng bao giờ khinh thường việc nhỏ “quyết định vẫn  hơn  xác định”.

– Tập đừng hối tiếc khi đã quyết định, đã thi hành.

Bồ Câu Trắng

Trở lại Đầu trang

Góc thảo luận khác