Thứ năm 26/03/15 16:42 PM

thư gửi người bán chúa

Bác Mười Hai thân mến!

Có lẽ Bác ngạc nhiên vì cách xưng hô “hơi lạ” của cháu. Lạ vì nhiều người vẫn viết thư cho Bác với cách xưng hô là ông – ông Giuđa, hoặc là anh – anh Giuđa; còn cháu lại thích cách xưng hô là Bác (viết hoa) - Bác Mười Hai. Bác có biết tại sao cháu lại gọi Bác là Bác Mười Hai không? Gọi Bác là Bác Mười hai, đơn giản vì Bác luôn ở vị trí thứ mười hai, vị trí cuối cùng trong danh sách các Tông Đồ. Gọi như thế cho thấy cháu vẫn tôn trọng Bác, vì dù sao Bác cũng là một trong mười hai vị Tông Đồ được Thầy Giêsu đích thân chọn gọi, sau khi đã “trắng đêm” cầu nguyện để thỉnh ý Chúa Cha.

Thưa Bác, hôm nay cháu viết thư này cho Bác vì cháu có một vài tâm sự muốn gởi đến Bác.
Bác biết không? Cứ vào dịp Mùa Chay, tên của Bác lại được nhắc đến rất nhiều, nhất là khi nguyện ngắm. Có điều, người ta nhắc đến tên Bác không phảivới lòng kính cẩn mến yêu, mà nhắc với thái độ mỉa mai khinh thị. Nhiều sách ngắm vẫn gọi Bác bằng “thằng” nữa đấy! Thậm chí người ta còn lấy cả tên Bác ra để gán cho những kẻ phản bội hoặc những kẻ hám tiền: “Đồ Giuđa”. Nghe mà thấy xót xa quá đỗi! Đúng là “ngàn năm bia miệng vẫn còn trơ trơ”. Biết làm sao có thể gột rửa được tiếng đời, nhất là tiếng ấy đã được ghi lại trong Kinh Thánh?

Người ta có ác cảm với cái tên của Bác đến nỗi mà ghét luôn cả những người đóng vai Bác trong Tuồng Thương Khó Mùa Chay. Nghe đâu ở một xứ đạo ngoài Bắc, có chàng thanh niên vào vai Bác quá đạt; nhưng bất hạnh đã xảy ra: sau khi xong Tuồng Thương Khó, anh ta đã bị “các bà đạo đức” lôi ra đánh cho một trận. Các bà ấy nói rằng họ muốn đánh cho bỏ ghét vì cái tội nhẫn tâm bán Chúa để rồi Chúa mới bị hành hạ và “chết oan” trong tay đám quân dữ như thế. Vậy đó, họ nào có biết trong “vụ án bán Chúa”, ai ai cũng có “dự phần”!

Đọc lại diễn tiến hành trình thương khó của Thầy Giêsu 2000 năm trước, cháu rất hiểu tâm trạng của Bác lúc bấy giờ. Cháu tin rằng không phải vì tiền mà Bác cam tâm bán Thầy mình. Bác đã được Thầy Giêsu tín cẩn giao cho một trọng trách là quản lí tài chánh (ngày nay có thể ngang tầm với Đức Hồng Y George Pell cơ đấy)! Dĩ nhiên thời bấy giờ thì Bác không được coi trọng gì mấy. Nhưng dẫu sao Bác cũng là người quyết định sự sống của 13 Thầy trò. Mọi chi tiêu ăn uống, đi lại đều được ký thác cho Bác.

Thiết nghĩ đó là vinh dự, chứ không phải là cơ hội để Bác “tham nhũng” như cách nói của thánh Gioan! Thánh Gioan kết án Bác là tham tiền vì ngài có nỗi niềm riêng của mình. Đơn giản vì anh Gioan của Bác quá yêu mến Thầy Giêsu, nên khi Bác “làm hại” Thầy thì người bị tổn thương nhiều nhất không ai khác ngoài anh Gioan. Chắc Bác rất hiểu điều này!

Vậy thì vấn đề cháu nghĩ ở đây lại là vấn đề khác. Ba năm theo thầy, Bác những mong ngày Thầy khởi nghĩa, “xưng vương, xưng bá” để học trò còn kiếm chút “cháo”, nhưng mãi chẳng thấy “cháo” đâu! Thất vọng hơn nữa, khi chính tai Bác nghe lời loan báo của Thầy Giêsu: “Con Người phải chịu nhiều đau khổ, bị các kỳ mục loại trừ và giết chết…”. Bác nghe không lầm vì Thầy Giêsu loan báo đến ba lần. Chắc hẳn lúc đó tâm trí Bác rối bời như mớ canh hẹ! Quá rối bời dẫn đến tuyệt vọng. Và vì tuyệt vọng nên bác đã làm liều. Nghĩ là làm, đó cũng là cung cách của người Nam Bộ như Bác, bởi cháu biết Bác là người duy nhất trong 12 Tông Đồ có quê ở tận mãi Miền Nam, tức miền Giuđêa. Có lẽ trong thâm tâm Bác chỉ muốn đẩy Thầy mình vào đường cùng bằng cách nộp Thầy cho quân dữ, may ra Thầy sẽ “phản pháo”! Và biết đâu nhân cơ hội này, Thầy sẽ làm cách mạng, sẽ khởi nghĩa. Nhưng Bác nghĩ một đàng mà Thầy của Bác lại làm một nẻo. Thế mới chết! Thầy của Bác đã không khởi nghĩa, cũng không chống cự, mà ngoan ngùy để cho người ta bắt trói và “dẫn độ” về dinh Caipha, rồi sau đó còn để họ giao nộp cho vị tổng trấn dân ngoại là Philatô.

Cái tin từ dinh tổng trấn Philatô: “Thầy bị kết án tử và sẽ bị đóng đinh nay mai” đã làm cho bác suy sụp hoàn toàn. Mặt mũi nào còn nhìn Thầy và nhìn các bạn đồng môn. Tai não nào còn nghe nỗi dư luận xầm xì chỉ chỏ… Và bác đã đường đột tìm ngay giải pháp “độn thổ” bằng cái chết tòng teng tức tưởi trên dây thòng lọng.

Chỉ một phút tuyệt vọng, Bác đã hành động thiếu suy nghĩ. Bác đã chọn giải pháp tiêu cực nhất đó là cái chết tự vẫn. Không như anh Phêrô của Bác đã biết sám hối và làm lại cuộc đời. Thầy của Bác nhân từ lắm cơ mà! Có bao giờ kết án tội nhân đâu! Tiếc là Bác quên mất điều này, nên Bác đã để cho nỗi ân hận làm tan nát cuộc đời. Nếu “sám hối tích cực” dẫn Anh Hai Phêrô của Bác đến tương lai huy hoàng là được cả thế giới ngưỡng mộ và muôn người hậu thế kính tôn, thì “sám hối tiêu cực” đã dẫn Bác đến kết cục chua chát thê lương!

Cũng do kết cục thê lương này, mà nhiều người bảo rằng Bác sa hỏa ngục và trở thành “quan thầy” cho những người tự vẫn. Chúng cháu không dám “phán xét” vì chúng cháu không có quyền. Hơn nữa, Thầy Giêsu cũng đã cảnh cáo chúng cháu: “Anh em đừng xét đoán để khỏi bị xét đoán”. Chúng cháu vẫn tin vào lòng thương xót vô biên của Thầy Giêsu Chí Thánh. Biết đâu mai sau khi được vào Thiên đàng, chúng cháu thấy bác ngồi chễm chệ trên đó thì sao!

Giáo Hội chỉ có quyền tuyên bố một người nào đó là thánh (tuyên thánh) dựa vào đức hạnh của người đó, chứ Giáo Hội không bao giờ dám tuyên ngôn một người nào đó là quỷ. Cả trong trường hợp xấu nhất, Giáo Hội vẫn luôn phó thác cho lòng từ bi thương xót của Chúa, kể cả những người mà thế gian cho là tội lỗi “hết thuốc chữa”. Đức Thánh Cha Phanxicô còn công bố thiết lập một năm về lòng từ bi, gọi tắt là “Năm Từ Bi” nữa cơ mà! Điều này càng làm cho chúng cháu thêm niềm xác tín về Hồng ân cứu độ của Chúa. Cho dù tội lỗi con người có ngút ngàn như núi thì tình thương của Chúa còn cao hơn nhiều nhiều, như lời một ca khúc mà ca sĩ Phan Đình Tùng đã hát trong CD thánh ca đầu tay của anh: “Dù tội ta có cao biết mấy, nhưng tình Chúa vẫn cao hơn nhiều, luôn thừa sức san lấp lỗi tội ta”.

Một vài tâm sự như thế xin gởi đến Bác với ước mong Bác và nhiều người cũng được thêm phần hy vọng vào ơn cứu độ mà Thầy Giêsu đã mang đến cho trần gian!

Kính chào Bác Mười Hai!

Lm. Giuse Nguyễn Thành Long

Trở lại Đầu trang

Góc thảo luận khác