Cái Gạch Ngang

Thứ năm 26/01/17 15:33 PM - Bruno Ferrero

Người thợ điêu khắc giơ cao cái đục tuyên bố: “Xong rồi!” Dòng chữ nằm ngay ngắn trên tấm bia đá ở ngôi mộ."

cái gạch ngangNgười đàn ông kiểm tra lại bia đá: tấm hình của người cha, hai con số 1916 và 2000 cách rời nhau bởi một cái gạch ngang độ vài centimet. Một dòng suy tư lướt nhanh trong trí, người đàn ông nói: “Tôi không biết giải thích thế nào, nhưng tôi xem ra nó quá ít. Anh xem, ba tôi có một cuộc sống rất sôi động, dài và đầy mạo hiểm. Tôi ước muốn để người ta có thể trực giác cách nào đó về tuổi thơ của ông trong một gia đình nhiều thế hệ, cánh đồng xanh mướt cỏ và nhiều đàn súc vật, những công việc nặng nhọc, sự thỏa mãn vì một mùa bội thu, những lắng lo vì cơn giông mùa hè, lũ lụt…

Rồi thì chiến tranh, sự chia cách, những toa tàu quân sự, thương tích, sự chạy trốn khỏi trại giam chiến tranh, cuộc gặp gỡ với mẹ tôi…

Những đứa trẻ được sinh ra, lớn lên, cưới hỏi, những đứa cháu lần lượt ra đời…

Sau cùng, tuổi già thanh thản, đau bệnh, đó là những điều chắc rồi, nhưng cũng có những trìu mến, tình yêu, sự nhiệt thành, niềm đam mê, ngày dài của lao động, những lắng lo, những niềm vui…”

Người thợ điêu khắc lắng nghe với sự chú ý, và rồi, anh ta giơ cao cái búa và cái đục. Chỉ với bốn nhát búa, anh ta đã làm cái gạch ngang dài thêm khoảng nửa centimet.

Quay về phía người đàn ông, anh ta hỏi: “Thế này đã tốt hơn chưa?”

Đời sống không thể là một cái gạch giữa hai con số. Đời sống ôm trọn mỗi khoảnh khắc đời sống của bạn. Bia đá không ghi hết được đời sống, nhưng đời sống của bạn được ghi đầy đủ và sâu lắng nơi lòng người khác. Bây giờ, cuộc sống là tất cả những gì bạn có và hãy sống thế nào để mỗi phút trở thành vĩnh cửu.

Trở lại Đầu trang

Chia sẻ khác