Bức Thêu Thảm Tường

Thứ sáu 03/03/17 10:43 AM - Bruno Ferrero

Một đan sĩ trẻ mới được gởi đến Đan viện được mấy tháng để thêu một bức thảm quan trọng cùng với các đan sĩ khác. Một ngày nọ, đan sĩ trẻ bực tức đứng lên, bước ra khỏi chiếc ghế của mình.

bức thêu thảm tường“Đủ rồi! Tôi không thể tiếp tục được nữa! Những bài học mà tôi đã học thật là vô dụng!” Đan sĩ trẻ thốt lên với sự phẫn nộ. Các đan sĩ khác ngước lên rồi lại tiếp tục công việc của mình. Đan sĩ trẻ chưa hết tức giận: “Công việc của tôi có là gì khác ngoài việc thắt nút, rồi cắt sợi chỉ vàng mà không cần biết lý do. Thật là uổng công. Tôi chẳng cần học thì cũng vẫn có thể làm việc này mà!”

Ngồi gần đó, một đan sĩ cao niên nhất lên tiếng:

“Con thân mến, con đã chẳng nhìn thấy bức thảm thêu như cần thấy. Con đang ngồi ở phía mặt trái của bức thảm, và cũng chỉ làm việc ở một điểm nhỏ trên đó thôi!”

Vị đan sĩ già đứng lên, cầm tay người đan sĩ trẻ dẫn ra đứng trước bức thảm rộng mênh mông. Và chàng đan sĩ trẻ chẳng thể thốt lên lời. Chàng đang cộng tác vào việc thêu một bức thảm tường, diễn tả cảnh Ba Đạo Sĩ thờ lạy, và sợi chỉ vàng chàng đang làm, dệt nên lớp hào quang lấp lánh trên đầu Chúa Hài Nhi.

Đừng chỉ cắm cúi với công việc nhỏ bé hiện tại của bạn, nhưng hãy tưởng tượng ra vẻ đẹp của bức tranh thế giới. Việc tốt nhỏ bé góp phần kiến tạo hạnh phúc con người, và ngược lại. Hãy nhớ, bạn là một phần không thể thay thế của xã hội.

Trở lại Đầu trang

Chia sẻ khác